Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

Wednesday, August 17, 2005

ĐIỀU GÌ HƯỚNG LÁI ĐỜI SỐNG BẠN?

Tôi nhận thấy động lực căn bản cho thành công chính là
sức mạnh hướng lái của ham muốn và ganh tị!

Giảng viên 4:4


Người không có mục đích cũng giống như
con tầu không bánh lái - vật trôi giạt,
không là gì cả, và cũng chẳng là người.

Thomas Carlyle


Đời sống mỗi người được hướng lái bởi một số chuyện nào đó.
Hoặc bạn đang lái chiếc xe, cái đinh hay trái banh, chính là bạn đang hướng dẫn, kiểm soát, và định hướng chúng vào lúc đó. Điều gì là sức mạnh hướng lái trong đời sống bạn?

Ngay bây giờ bạn có thể bị hướng lái do một vấn đề, một áp lực, hay một hạn chót. Bạn có thể bị hướng lái do một niềm nhớ đớn đau, một nỗi sợ ám ảnh hay một niềm tin vô thức. Có hàng trăm hoàn cảnh, giá trị và cảm xúc có thể hướng lái đời bạn. Sau đây là năm loại thông dụng nhất:

Nhiều người bị tội lỗi hướng lái. Nhiều người trải qua cuộc sống trong hối hận và che dấu hổ thẹn. Những người bị tội lỗi hướng lái chính là những người bị ký ức hoành hành. Họ phó mặc cho quá khứ kiểm soát tương lai của họ. Họ thường phạt mình một cách vô thức bằng làm hỏng các thành công của mình. Khi Cain phạm tội, tội lỗi của chàng đã cắt đứt chàng ra khỏi sự hiện diện của Thiên Chúa, và Thiên Chúa phán, "Ngươi sẽ lang thang phiêu bạt trên mặt đất" (St 4:12). Điều đó mô tả phần đông ngày nay người ta lang thang trải qua cuộc sống không một mục đích.

Chúng ta là sản phẩm của quá khứ, nhưng chúng ta không là tù nhân của quá khứ. Quá khứ của bạn không hạn chế được mục đích của Thiên Chúa. Ngài biến kẻ sát nhân là Môsê thành nhà lãnh đạo và gã nhà quê Giđêôn thành bậc anh hùng can đảm, và Ngài cũng có thể làm những chuyện kỳ diệu với cuộc đời còn lại của bạn. Ngài có thể đặc biệt ban cho con người một khởi hành tươi mới. Kinh Thánh dậy, "Hạnh phúc thay kẻ tội lỗi được tha thứ... Tin tưởng thay người thú tội được Thiên Chúa xoá sổ" (Tv 32:1).

Nhiều người bị oán giận và tức tối hướng lái. Họ cầm giữ niềm đau và không bao giờ buông thả. Thay vì buông lơi niềm đau bằng tha thứ, họ ôn đi ôn lại trong tâm trí. Một số người bị oán giận hướng lái, họ trở thành câm nín và uẩn ức tức tối, trong lúc những người khác lại nổ tung và đổ lên đầu người chung quanh. Cả hai lối phản ứng này đều không lành mạnh và tác hại.

Oán giận luôn luôn gây cho bạn đau đớn hơn là cho người bạn oán hờn. Trong lúc người xúc phạm có lẽ đã quên chuyện gây ra xúc phạm và đã bay theo chiều gió, thì bạn còn tiếp tục ôm ấp cơn đau và vĩnh viễn hóa quá khứ.

Bạn hãy nghe đây: Những ai đã làm đau lòng bạn trong quá khứ, giờ đây không thể tiếp tục làm đau lòng bạn trừ phi bạn cầm giữ khổ đau qua oán giận. Quá khứ của bạn đã qua đi rồi! Chẳng gì thay đổi được. Bạn chỉ gây khổ đau cho chính bạn bằng chính niềm cay đắng của bạn. Vì lợi ích của bạn, bạn hãy học từ đó và để chúng bay đi. Kinh Thánh dậy, "Quả thật, nỗi sầu khổ làm người điên phải chết và giận hờn làm kẻ dại phải tiêu vong" (G 5:2).

Nhiều người bị sợ hãi hướng lái. Những sợ hãi của họ có thể là hậu quả của kinh nghiệm bị chấn thương, của những ngưỡng vọng viển vông, khi lớn lên trong một gia đình quá kiểm soát hoặc do yếu tố di truyền. Gạt sang một bên mọi nguyên do, người bị sợ hãi hướng lái thường đánh mất nhiều cơ hội lớn vì họ sợ phải mạo hiểm. Thay vì cẩn thận tiến hành công việc cho an toàn, họ né tránh xông pha và cố gắng giữ nguyên vị trí hiện tại.

Sợ hãi là nhà tù tự giam nhốt mình sẽ cầm chân bạn không trở thành điều Thiên Chúa mong muốn cho bạn. Bạn phải vượt thoát chúng bằng khí giới của đức tin và tình yêu. Kinh Thánh dậy, "Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo" (1Ga 4:18).

Nhiều người bị chủ nghĩa duy vật hướng lái. Niềm ao ước của họ là thủ đắc cho được nhiều đang trở thành toàn thể mục tiêu của đời sống họ. Điều này hướng lái họ luôn luôn muốn nhiều hơn, dựa trên quan niệm sai lầm là càng có nhiều càng hạnh phúc, càng quan trọng, và càng an toàn, nhưng tất cả ba ý tưởng đó đều không đúng. Thụ đắc nhiều chỉ cung cấp một loại hạnh phúc tạm thời. Vì sự vật không thay đổi, chúng ta sẽ chóng chán chúng và rồi chúng ta muốn những gì mới mẻ hơn, to lớn hơn và hoàn hảo hơn.

Chúng cũng là chuyện hoang tưởng nếu như tôi càng thụ đắc nhiều hơn tôi càng trở thành quan trọng hơn. Tự đánh giá mình và giá trị thực sự không như nhau được. Giá trị của bạn không được xác định do các công lao của bạn, và Thiên Chúa dậy rằng những sự vật giá trị nhất trong đời sống chẳng đáng giá gì đâu!

Huyền thoại thông dụng nhất về tiền tài là càng có nhiều tiền càng đem lại an toàn cho tôi. Không phải thế đâu. Tài sản có thể bị mất tức khắc do nhiều yếu tố bất ngờ. Sự an toàn thực sự chỉ có thể tìm thấy nơi không bao giờ bị lấy mất khỏi bạn - đó là mối giây liên kết của bạn với Thiên Chúa.

Nhiều người bị nhu cầu được chấp thuận hướng lái. Họ để cho những ngưỡng vọng của cha mẹ hay người phối ngẫu hay con cái hay thầy cô hay bạn bè điều khiển đời họ. Nhiều người trưởng thành còn cố công tìm kiếm sự chấp thuận của cha mẹ. Nhiều người khác sợ bị dòm ngó, do đó họ luôn luôn lo lắng người khác có thể nghĩ gì về họ. Thật bất hạnh cho những ai chạy theo đám đông vì họ thường bị lạc mất trong đó.

Tôi không biết tất cả các chìa khóa mở vào thành công, nhưng một chiếc chìa mở vào thất bại chính là cố công làm hài lòng mọi người. Bị ý kiến người khác điều khiển chính là cách thức bảo đảm bạn quên mất những mục đích Thiên Chúa dành cho đời bạn. Chúa Giêsu đã dậy, "Không ai làm tôi hai chủ được" (Mt 6:24).

Còn nhiều sức mạnh khác có thể hướng lái đời bạn nhưng tất cả đều dẫn đến con đường cùng: năng lực vô dụng, dồn nén day dứt và một đời sống dang dở.

Chuyến hành trình bốn mươi ngày sẽ chỉ cho bạn cách thức sống đời sống có mục đích định hướng - một đời sống được các mục đích của Thiên Chúa dẫn đường, điều khiển, và hướng lái. Không gì đáng giá bằng việc biết được các mục đích Thiên Chúa dành cho đời bạn, và không gì có thể bù đắp được khi không hay biết những mục đích đó - chẳng thành công, chẳng tài sản, chẳng danh vọng và chẳng thú vui. Không mục đích, đời sống là vận động vô nghĩa, là hoạt động vô hướng và là những sự việc vô dụng. Không mục đích, đời sống trở thành tầm thường, ti tiện và vô nghĩa.


NHỮNG PHƯỚC LỘC CỦA ĐỜI SỐNG CÓ MỤC ĐÍCH ĐỊNH HƯỚNG.


Có năm phước lộc cao cả của cuộc sống có mục đích định hướng:
Biết mục đích của bạn sẽ đem lại ý nghĩa cho cuộc đời bạn. Chúng ta được tạo dựng cho một ý nghĩa. Đây là lý do tại sao người ta thử tìm kiếm bằng những phương pháp dò dẫm như chiêm tinh, bói toán. Khi đời sống có ý nghĩa, chúng ta có thể chịu đựng được mọi chuyện; ngược lại, nếu đời vô nghĩa, không gì chịu đựng nổi.

Một người bạn trẻ vào tuổi hai mươi viết, "Tôi cảm thấy như một thất bại vì tôi đang chiến đấu để trở nên một điều gì đó, và tôi cũng chẳng biết đó là điều gì nữa. Tất cả những gì tôi biết phải làm là bước đi qua. Một ngày nào đó nếu tôi khám ra mục đích của tôi, tôi cảm thấy tôi đang bắt đầu sống."

Không có Thiên Chúa, đời sống không có mục đích, và không có mục đích, đời sống không có nghĩa lý. Không có nghĩa lý, đời sống không đáng giá và vô vọng. Trong Kinh Thánh, nhiều người diễn tả niềm vô vọng này. Isaia than trách, "Tôi vất vả luống công, phí sức mà chẳng được gì." (Is 49:4). Ông Gióp than thở, "Ngày đời tôi thấm thoát hơn cả thoi đưa, và chấm dứt, không một tia hy vọng" (G 7:6) và "Con chẳng thiết tha gì, con đâu có sống mãi, xin cứ để mặc con, vì đời con chẳng còn ý nghĩa" (G 7:16). Thảm kịch lớn nhất không phải là cái chết, nhưng là đời sống không có mục đích.

Hy vọng thiết yếu cho đời sống giống như không khí và nước. Bạn cần hy vọng để chiến đấu. Bác sĩ Bernie Siegel tìm ra ông có thể tiên đoán những bệnh nhân ung thư nào của ông thuyên giảm khi ông hỏi họ, "Quý vị có muốn sống đến trăm tuổi không?" Những ai có ý thức thâm sâu về mục đích đời sống đã trả lời "muốn" và hầu như họ là những người sống sót. Hy vọng đến với họ nhờ họ có mục đích.

Nếu bạn đã cảm thấy vô vọng, bạn cứ bám lấy! Những thay đổi kỳ diệu sắp đến với đời bạn khi bạn bắt đầu sống có mục đích. Thiên Chúa phán dậy, "Vì chính Ta biết các kế hoạch Ta định làm cho các ngươi, kế hoạch thịnh vượng, chứ không phải tai ương, để các ngươi có một tương lai và một niềm hy vọng" (Ge 29:11). Bạn có thể đang cảm thấy phải đối đầu với một hoàn cảnh vô vọng, nhưng Kinh Thánh dậy, "Thiên Chúa... có thể làm nhiều hơn những gì chúng ta dám xin và cả đến mơ ước - vô cùng vượt qua những lời cầu xin, những mong ước, những ý nghĩ và những hy vọng" (Ep 3:20).

Biết mục đích của bạn sẽ giản dị hóa đời bạn. Nhờ đó bạn biết được điều nào nên làm và điều nào không nên làm. Mục đích của bạn trở thành tiêu chuẩn bạn sử dụng để đánh giá những hoạt động nào là chính yếu và không chính yếu. Bạn chỉ giản dị tự hỏi, "Việc làm này có giúp tôi hoàn thành những mục đích Chúa dành cho đời tôi không?"

Với không một mục đích rõ ràng, bạn không có cơ sở để xây dựng các quyết định, cống hiến thời giờ và và sử dụng các nguồn tài trợ của bạn. Bạn sẽ có khuynh hướng chọn lựa dựa vào các hoàn cảnh, các áp lực, và tính khí của bạn vào lúc đó. Những ai không biết mục đích của mình sẽ cố công làm cho nhiều - và như vậy sẽ gây ra bao dồn nén, bao mệt nhọc và bao xung đột.

Người ta không thể làm mọi chuyện mình muốn làm. Chúng ta chỉ có đủ thời gian thực hiện ý muốn của Thiên Chúa. Nếu bạn không đạt được như thế, điều đó có nghĩa bạn đang cố công làm nhiều hơn những gì Thiên Chúa muốn bạn làm. Đời sống có mục đích hướng lái sẽ đưa đến một một nếp sống đơn giản hơn và một lịch trình lành mạnh hơn. Kinh Thánh dậy, "Đời sống kiêu căng và khoe mẽ là đời sống trống rỗng; đời sống đơn sơ và giản dị là đời sống tràn đầy" (Cn 13:7). Đời sống này cũng dẫn đưa đến một niềm bình an tâm hồn, "Lạy Chúa, xin ban bình an toàn hảo cho những ai giữ vững mục tiêu và đặt niềm tín thác nơi Ngài" (Is 26:3).

Biết mục đích của bạn sẽ tập trung đời bạn. Nhờ đó bạn tập trung được cố gắng và nghị lực cho những chuyện quan trọng. Bạn trở thành hiệu lực vì biết tuyển chọn. Bản chất con người thường bị phân tán do những chuyện lặt vặt. Chúng ta chơi trò theo đuổi những chuyện tầm thường bằng cuộc đời chúng ta. Henry David Thoreau quan sát thấy người ta sống cuộc sống "im lìm thất vọng", nhưng ngày nay người ta diễn tả hoa mỹ hơn, đó là sự lãng trí vô hướng. Nhiều người giống như con quay hồi chuyển xoay quanh điên cuồng nhưng chẳng bao giờ đi đến đâu cả.

Với không một mục đích rõ ràng, bạn tiếp tục thay đổi các phương hướng, các công việc, các mối giây thân hữu, các nhà thờ và nhiều chuyện khác - hy vọng mỗi thay đổi sẽ đem lại ổn định hơn hoặc lấp đầy những trống rỗng trong tâm hồn. Bạn nghĩ, Có thể lần này mọi chuyện sẽ khác đi, nhưng thực ra chẳng giải quyết gì được cho vấn đề thực tiễn của bạn - đó là chuyện thiếu tập trung vào mục đích. Kinh Thánh dậy, "Đừng sống bất cẩn, vô tư. Nhưng hãy tìm hiểu đâu là ý Chúa" (Ep 5:17).

Sức mạnh tập trung có thể nhìn thấy nơi ánh sáng. Ánh sáng khuếch tán có ít năng lực hoặc ảnh hưởng, nhưng bạn có thể tập trung năng lực nhờ quy chiếu ánh sáng. Với một tấm kính lúp, các tia sáng mặt trời được quy chiếu có thể đốt cháy cỏ hoặc giấy. Khi ánh sáng được quy chiếu tương tự như tia laser, có thể cắt xuyên cả thép.

Không gì hùng mạnh như cuộc đời được tập trung khi người ta sống có mục đích. Những nam thanh nữ tú đã tạo nên những chuyện phi thường trong lịch sử đều là những người sống tập trung nhất. Chẳng hạn tông đồ Phaolô hầu như đơn thân độc mã loan truyền Kitô giáo khắp Đế quốc Roma. Bí quyết của ngài chính là cuộc sống biết tập trung. Ngài nói, "Tôi tập trung mọi năng lực đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước" (Pl 5:17).

Nếu bạn muốn đời bạn tạo được ảnh hưởng, bạn hãy tập trung nó. Bạn dừng lại thói làm việc tài tử, thói ôm đồm nhiều chuyện. Bớt làm đi. Dẹp bớt cả những hoạt động tốt lành và chỉ làm những gì đáng kể nhất. Đừng bao giờ lẫn lộn hoạt động với sản xuất. Bạn có thể bận rộn với không mục tiêu, nhưng đâu là điểm chính? Thánh Phaolô nói, "Anh em hãy tập trung vào mục tiêu đó, ai trong chúng ta muốn mọi chuyện Thiên Chúa dành cho chúng ta" (Pl 3:15).

Biết mục đích của bạn sẽ thúc đẩy đời bạn. Mục đích luôn luôn sản sinh đam mê. Không gì đem lại năng lực bằng mục đích trong sáng. Đàng khác, đam mê cũng phân tán khi bạn thiếu mục đích. Chỉ việc bước ra khỏi giường lại là một việc vặt vãnh đáng kể. Thường thường việc đó chẳng nghĩa lý gì, chẳng mất công gì thêm, lại làm cùn nhụt sức mạnh chúng ta, làm kiệt sức chúng ta, gây tiêu hao cho niềm vui của chúng ta.

George Barna Shaw viết, "Đây là niềm vui thực sự của cuộc sống: được tận dụng cho mục đích bạn coi là cao cả nhất; trở thành sức mạnh của thiên nhiên hơn là một chuỗi ích kỷ, bồn chồn những lo lắng, những bất bình, những than van cho rằng thế giới không tận tình đem lại hạnh phúc cho bạn."

Biết mục đích của bạn sẽ chuẩn bị bạn cho vĩnh cửu. Nhiều người cố công suốt đời tạo dựng một tài sản lâu bền trên trái đất. Họ muốn được mọi người ghi nhớ khi họ quá cố. Tuy nhiên, điều tối hậu không phải là người khác ca tụng cuộc đời bạn, nhưng là điều Thiên Chúa nói kia. Điều người ta thất bại nhận ra chính là mọi hoàn thành đều qua đi, mọi kỷ lục đều bị qua mặt, mọi danh giá đều phai tàn, và mọi lời ca tụng đều rơi vào quên lãng. Tại đại học, mục tiêu của James Dobson là trở thành tay vô địch quần vợt trong trường. Ông cảm thấy hãnh diện khi chiếc cúp được đặt ngạo nghễ trong phòng trưng bầy các giải thưởng của trường. Một số năm sau đó, một người nào gửi chiếc cúp đó cho ông qua bưu điện. Người ta đã thấy trong đó một chiếc lon rác khi nhà trường sửa sang lại. Jim lặng lẽ phát biểu, "Khi thời gian tạm đủ, tất cả mọi chiếc cúp sẽ trở thành rác rưởi do một ai đó!"

Sống để gầy dựng một gia sản trên trần gian là một mục tiêu ngắn hạn thôi. Tận dụng thời gian khôn ngoan hơn chính là gầy dựng một gia sản vĩnh cửu. Bạn được tạo dựng trên trái đất này không phải để được ghi nhớ. Bạn được tạo dựng để chuẩn bị cho vĩnh cửu.

Một ngày nào đó bạn sẽ đứng trước mặt Thiên Chúa và Ngài sẽ kiểm tra đời sống bạn, một cuộc sát hạch sau cùng, trước khi bạn bước vào cõi đời đời. Kinh Thánh dậy, "Quả thế, tất cả chúng ta sẽ phải ra trước toà Thiên Chúa... Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ phải trả lời về chính mình trước mặt Thiên Chúa" (Rm 14:10,12). Thật may mắn, Thiên Chúa muốn chúng ta vượt qua được cuộc sát hạch đó, do đó Ngài ban cho chúng ta những câu hỏi dọn trước. Từ Kinh Thánh chúng ta có thể phỏng đoán Thiên Chúa sẽ hỏi chúng ta hai câu then chốt:

Thứ nhất, "Con đã làm gì với con của Ta, Đức Giêsu Kitô?" Thiên Chúa không hỏi về kiến thức tôn giáo hay những tầm nhìn giáo lý. Một điều đáng quan tâm đó là bạn có chấp nhận những gì Chúa Giêsu đã làm cho bạn và bạn đã học yêu mến và tín thác Ngài không? Chúa Giêsu đã nói, "Ta là Đường Đi, là Chân Lý và là Đời Sống. Không ai đến với Chúa Cha nếu không qua Ta" (Ga 14:6).

Thứ hai, "Con đã làm thế nào với những gì Ta đã ban cho con?" Bạn đã làm gì với đời bạn - tất cả các tài năng, các ân huệ, các cơ hội, nghị lực, các mối giây liên hệ và các phương tiện Thiên Chúa đã ban cho bạn? Bạn đã vận dụng thế nào cho các mục đích Thiên Chúa mong muốn?

Chuẩn bị bạn cho hai câu hỏi này là mục tiêu của cuốn sách này. Câu hỏi thứ nhất sẽ xác định nơi đâu bạn sẽ đi vào cõi sau. Câu hỏi thứ hai sẽ xác định bạn sẽ làm gì nơi cõi vĩnh hằng. Ở cuối cuốn sách này, bạn sẽ sẵn sàng trả lời cho cả hai câu hỏi đó.







NGÀY BA
SUY TƯ VỀ MỤC ĐÍCH CỦA BẠN


Điểm Suy tư: Sống theo mục đích là lối đường dẫn đến an bình.

Câu Ghi nhớ: "Lạy Chúa, xin ban bình an toàn hảo cho những ai giữ vững mục tiêu và đặt niềm tín thác nơi Ngài" (Is 26:3).

Câu Hỏi Suy gẫm: Điều gì gia đình tôi và bạn hữu cần phải nói là sức mạnh hướng lái cuộc đời tôi? Tôi muốn điều đó là gì?

0 Comments:

Post a Comment

<< Home