Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

Wednesday, August 17, 2005

KHI THIÊN CHÚA XEM RA XA CÁCH

Chúa ẩn mặt khỏi dân Người,
nhưng tôi tín thác ở Người và đặt niềm hy vọng của tôi nơi Người.

Isaia 8:17




Thiên Chúa có thật, dù cho bạn cảm thấy thế nào.
Thật dễ dàng thờ phượng Chúa khi mọi việc trôi chảy thuận lợi trong đời bạn - khi Ngài cung cấp thực phẩm, bạn bè, gia đình, sức khỏe, và các hoàn cảnh hạnh phúc. Nhưng mọi chuyện không phải luôn luôn thoải mái. Rồi bạn tôn thờ Chúa thế nào? Bạn làm gì khi Chúa xem ra các xa bạn hàng triệu dặm?

Trình độ thờ phượng thâm sâu nhất là ca ngợi Chúa dầu cho gặp đau khổ, cảm tạ Ngài trong thử thách, tín thác Ngài khi bị thử lửa, quy phục Ngài khi đớn đau và yêu mến Ngài khi xem ra Ngài xa cách.

Tình bạn thường bị thử thách bằng chia li và im lặng; bạn bị phân li bằng xa cách thể xác hoặc bạn không thể nói chuyện được. Trong tình bạn với Chúa, bạn không luôn luôn cảm thấy gần kề Ngài. Philip Yancey đã khôn khéo lưu ý, "Bất cứ tình liên hệ nào đều hàm chứa những thời gian gần gũi và những thời gian xa cách, và trong mối giây thân tình với Chúa, dù thân mật tới đâu, quả lúc lắc cũng đong đưa từ bên này sang bên kia." Khi đó thờ phượng trở nên khó khăn.

Để đào tạo tình bạn trưởng thành, Chúa sẽ thử thách với những giai đoạn xem ra phân cách - thời gian bạn cảm thấy như Ngài bỏ rơi bạn hoặc quên bạn. Chúa như ở xa cả triệu dặm đường. Thánh Gioan Thánh giá liên hệ những ngày khô khan tâm linh này, nghi ngờ và xa lạ khỏi Chúa như "đêm tối của tâm hồn." Linh mục Henri Nouwen gọi đó là "mục vụ của vắng mặt." A.W. Tozer còn gọi là "mục vụ của màn đêm." Người khác lại liên hệ đến "mùa đông của trái tim."

Ngoài Chúa Giêsu ra, có lẽ Đavít có tình bạn thân thiết nhất với Chúa hơn bất cứ ai. Chúa vui thích khi gọi ông "một người đẹp lòng Ta." Tuy nhiên Đavít thường phàn nàn về sự vắng mặt của Chúa: "Lạy Chúa, sao Chúa nỡ đứng xa, ngày khốn quẫn, sao Ngài đành ẩn mặt?" (Tv 10:1) "Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao? Dù con thảm thiết kêu gào, nhưng ơn cứu độ nơi nao xa vời!" (Tv 22:2) "Sao Ngài bỏ rơi con?" (Tv 43:2).

Dĩ nhiên Chúa không thực sự bỏ Đavít và Ngài cũng chẳng bỏ bạn đâu. Ngài đã nhắc đi nhắc lại lời hứa, "Ta sẽ không bao giờ lìa xa con hoặc từ bỏ con" (Is 45:15). Nhưng Chúa đã không hứa "Con sẽ luôn luôn cảm thấy Ta hiện diện." Thực tế, Chúa chấp nhận đôi khi Ngài ẩn mặt khỏi chúng ta. Có những thời gian Ngài xem ra biệt tích trong cuộc đời bạn.

Floyd McClung mô tả: "Vào một buổi sáng nào đó khi bạn thức giấc và tất cả mọi cảm nghĩ tâm linh như tan biến. Bạn cầu nguyện, nhưng chẳng thấy gì xẩy ra. Bạn khiển trách ma quỷ, nhưng chẳng thay đổi được gì. Bạn tập linh thao... bạn có nhiều bạn bè cầu nguyện cho... bạn thú nhận từng tội bạn có thể hình dung ra, rồi bạn đến xin từng người quen biết tha thứ cho bạn. Bạn chay tịnh... cũng chẳng gì hơn. Bạn bắt đầu ngạc nhiên không biết đêm tối tâm linh này kéo dài đến bao lâu. Bao nhiêu ngày? Bao nhiêu tuần lễ? Bao nhiêu tháng? Bao giờ kết thúc? Xem ra những lời cầu nguyện của bạn dội xuống từ trần nhà. Trong niềm thất vọng cùng cực, bạn kêu lên, 'Chuyện gì xẩy đến cho tôi đây?'"

Sự thật là chẳng có gì sai lầm với bạn cả! Đó chỉ là chuyện bình thường để thử thách và giúp tình bạn với Chúa thêm trưởng thành. Mỗi Kitô hữu đều trải qua ít nhất một lần, và bình thường nhiều lần hơn. Điều này gây ra đau khổ và chưng hửng, nhưng lại tuyệt đối sống động cho việc phát triển niềm tin của bạn. Hiểu biết như thế đã giúp ông Gióp hy vọng khi ông không cảm thấy Chúa hiện diện trong cuộc đời ông, "Này có sang Đông, tôi sẽ chẳng thấy Người, đi sang Đoài, cũng không gặp được. Tôi lên Bắc để tìm Người, cũng không thấy, có xuống Nam, Người vẫn biệt tăm. Quả thật, con đường tôi đi, Người đã biết, Người có đem tôi thử trong lò, tôi sẽ nên như vàng tinh luyện" (G 23:8-10).

Khi Chúa xem ra xa cách, bạn có thể cảm thấy như Ngài tức giận với bạn hoặc đang kỷ luật bạn vì một tội nào đó. Sự thực tội lỗi gây ngăn cách chúng ta ra khỏi tình bạn thân thiết với Chúa. Chúng ta làm buồn lòng Chúa Thánh Linh và làm nguội lạnh tình thân của chúng ta với Ngài bằng việc bất tuân phục, gây xung đột với người khác, bận rộn, kết thân với thế gian, và những tội lỗi khác.

Nhưng bình thường cảm giác bị bỏ rơi hoặc xa cách khỏi Chúa không có gì liên quan đến tội lỗi. Đó là một thử thách đức tin - và tất cả chúng ta đều phải đối diện: Bạn muốn tiếp tục yêu mến, tín thác, vâng phục và tôn thờ Chúa, cả khi bạn không cảm thấy Ngài hiện diện hoặc nhìn thấy rõ ràng công việc Ngài làm trong đời bạn không?

Một lỗi lầm chung cho mọi Kitô hữu ngày nay khi thờ phượng là đi tìm cảm giác hơn là đi tìm Chúa. Họ tìm kiếm cảm xúc, và khi xẩy ra, họ kết luận họ đã thờ phượng. Sai lầm! Sự thực, Chúa thường tách rời những cảm xúc của chúng ta để chúng ta không sống lệ thuộc vào đó. Đi tìm cảm xúc, dầu cho đó là cảm xúc thân mật với Chúa Giêsu, không phải là thờ phượng.

Khi bạn là một Kitô hữu non dại, Chúa ban cho bạn nhiều cảm xúc rung động và thường đáp ứng những lời cầu xin thiếu trưởng thành và vị kỷ để bạn biết rằng Ngài hiện diện. Nhưng khi bạn đã lớn lên trong đức tin, Ngài sẽ dứt bỏ bạn khỏi những lệ thuộc này.

Thiên Chúa hiện diện khắp nơi và sự biểu lộ hiện diện của Ngài là hai chuyện khác nhau. Một đàng là thực tại, một đàng thường chỉ là cảm xúc. Thiên Cúa luôn luôn hiện diện cả khi bạn không nhận thức ra Ngài, và sự hiện diện của Ngài quá thâm sâu để có thể đo lường được bằng cảm xúc.

Phải, Ngài muốn bạn cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, nhưng Ngài quan tâm bạn tín thác Ngài hơn là bạn cảm xúc Ngài. Niềm tin, chứ không phải cảm xúc, làm đẹp lòng Ngài.

Những hoàn cảnh gây căng thẳng đức tin của bạn nhất chính là những lúc cuộc đời bạn thất bại và bạn không tìm thấy Chúa ở đâu cả. Điều này xẩy ra cho ông Gióp. Chỉ trong một ngày, ông mất hết mọi sự - gia đình, công việc kinh doanh, sức khỏe, và tất cả những gì ông sở hữu. Tuyệt vọng nhất - trong suốt ba mươi bẩy chương, Thiên Chúa không nói gì hết!

Làm sao bạn ca ngợi Chúa khi khi bạn không hiểu chuyện gì đang xẩy ra trong cuộc đời bạn, và Chúa thì im lặng? Làm sao bạn giữ được mối giây liên kết trong cơn khủng khoảng mà không thốt lên lời? Làm sao bạn hướng nhìn lên Chúa Giêsu khi mắt bạn dàn dụa nước mắt? Bạn sẽ làm giống như ông Gióp: "Bấy giờ ông Gióp trỗi dậy, xé áo mình ra, cạo đầu, sấp mình xuống đất, sụp lạy và nói: 'Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng danh Đức Chúa!'" (G 1:20-21).

Hãy nói với Chúa trung thực những cảm nghĩ của bạn. Bạn hãy trút hết trái tim với Chúa. Bạn hãy cởi mở từng xúc động bạn đang tuôn trào. Ông Gióp đã làm chuyện này khi ông nói, "Chính vì thế, con sẽ không ngậm miệng, con sẽ nói ra khi tâm thần sầu não, sẽ than thở lúc con tim cay đắng" (G 7:11). Ông than khóc khi Chúa xem ra xa cách: "Than ôi! còn đâu những ngày tôi tráng kiện, khi tình bạn thân thiết của Chúa chúc phúc cho nhà tôi" (G 29:4). Chúa có thể xử trí với những nghi ngờ, tức giận, sợ hãi, than van, lầm lẫn và những thắc mắc của bạn.

Bạn có biết rằng khi thú nhận sự tuyệt vọng của mình với Chúa có thể đó là một lời xác định niềm tin? Tín thác Chúa nhưng đồng thời cũng cảm thấy tuyệt vọng, như Đavít đã viết, "Tôi đã tin, do đó tôi đã nói, 'tôi hoàn toàn bị hủy hoại" (Tv 116:10). Điều này xem ra mâu thuẫn: tôi tín thác Chúa, nhưng tôi lại thất vọng! Sự thành thật của Đavít thực sự biểu lộ một niềm tin thâm sâu. Trước hết ông đã tin tưởng nơi Chúa. Tiếp tới, ông tin chắc Chúa sẽ nghe lời cầu xin của ông. Và sau cùng ông tin tưởng Chúa sẽ cho phép ông nói những gì ông xúc cảm và ông vẫn còn yêu mến Ngài.

Tập trung vào Thiên Chúa là Đấng nào - bản chất không thay đổi của Ngài. Gạt sang một bên các hoàn cảnh và những cảm xúc của bạn, bạn hãy bám vào đặc tính bất biến của Ngài. Bạn hãy nhắc nhở bạn những gì bạn biết chân thực về Chúa: Ngài là Đấng thiện hảo, Ngài yêu thương tôi, Ngài ở với tôi, Ngài biết tôi đang ra sao, Ngài săn sóc, và Ngài có chương trình tốt đẹp cho cuộc đời tôi. V. Raymond Edman nói, "Đừng bao giờ bạn nghi ngờ trong bóng tối những gì Chúa đã nói với bạn trong ánh sáng."

Khi cuộc đời ông Gióp đổ vỡ và Thiên Chúa im lặng, ông vẫn còn tìm ra những điểm ông có thể ca ngợi Chúa vì:
- Ngài trọn hảo và yêu thương (G 10:12)
- Ngài tràn đầy thần lực (G 42:2)
- Ngài quan tâm đến từng chi tiết của đời tôi (G 23:10)
- Ngài đang cai quản (G 34:13)
- Ngài có chương trình cho đời tôi(G 23:14)
- Ngài sẽ cứu vãn tôi (G 19:25).

Hãy tin tưởng Thiên Chúa giữ lời hứa. Trong những giai đoạn khô khan tâm linh bạn phải kiên nhẫn trông cậy vào lời hứa của Chúa, không phải do những cảm xúc của bạn, và nhận ra rằng Ngài đang đem bạn tới một trình độ trưởng thành sâu sắc hơn. Một tình bạn xây dựng trên cảm xúc thực sự là tình bạn hời hợt.

Do đó bạn đừng giao động vì những xáo trộn. Các hoàn cảnh không thể thay đổi bản chất của Chúa. Ơn sủng của Ngài vẫn tràn đầy sinh lực; Ngài vẫn còn đó cho bạn đấy, cả khi bạn không cảm nhận thấy điều đó. Khi vắng bóng các hoàn cảnh xác quyết, ông Gióp bám vào Lời Chúa. Ông nói, "Lệnh môi Người truyền, tôi chẳng lìa xa, lời miệng Người phán, lòng tôi luôn ấp ủ" (G 23:12).

Niềm tín thác nơi Lời Chúa đã giúp ông Gióp trung tín cả trong lúc mọi chuyện xem ra vô nghĩa. Niềm tin của ông mãnh liệt giữa những đớn đau: "Thiên Chúa có thể giết tôi, nhưng tôi sẽ vẫn tín thác Ngài" (G 15:13).

Khi bạn cảm thấy bị Chúa bỏ rơi nhưng bạn vẫn tín thác nơi Ngài mặc cho cảm xúc của bạn ra sao, bạn hãy tôn thờ Ngài một cách thức thâm sâu nhất.

Bạn hãy nhớ lại những gì Thiên Chúa đã làm cho bạn. Nếu Chúa đã không làm bất cứ chuyện gì cho bạn, Ngài vẫn còn xứng đáng bạn liên tục ca ngợi Ngài cho quãng đời còn lại của bạn vì những gì Chúa Giêsu đã làm cho bạn trên thánh giá. Con Thiên Chúa đã chết cho bạn! Đó lý do trọng đại nhất cho bạn tôn thờ Ngài.

Thật bất hạnh, chúng ta quên những chi tiết tàn bạo của lễ hy tế hấp hối Chúa đã thực hiện vì chúng ta. Sự quen thuộc đã phát sinh ra coi thường. Ngay trước khi bị đóng đinh, Con Thiên Chúa đã bị lột trần trụi, đã bị đánh đập tàn bạo, bị quất đòn, bị nhạo báng và chế diễu, bị đội mạo gai và khạc nhổ khinh khi. Bị lạm dụng và chế diễu do những con người tàn ác, Ngài bị xử đối tệ hại hơn cả con vật.

Rồi, gần như bất tỉnh vì mất quá nhiều máu, Ngài bị thúc ép vác cây thập giá lên đồi, bị đóng đinh vào đó và để cho chết bằng cái chết hành hạ chậm rãi, nhục nhã. Trong khi máu Ngài tuôn ra, những kẻ hạch sách đứng dưới hò reo xỉ nhục, nhạo báng những đớn đau của Ngài và thách thức Ngài lời Ngài tuyên bố mình là Thiên Chúa.

Tiếp tới, khi Chúa Giêsu mang lấy tất cả tội lỗi của nhân loại trên vai Ngài, Thiên Chúa nhìn đi nơi khác khỏi quang cảnh tồi tệ này, và Chúa Giêsu kêu lên trong hoàn toàn tuyệt vọng, "Chúa ơi, Chúa ơi, sao Ngài bỏ con?" Chúa Giêsu có thể tự cứu mình - nhưng như vậy Ngài đã không thể cứu bạn.

Ngôn từ không thể diễn tả cảnh đen tối của lúc này. Tại sao Thiên Chúa để xẩy ra và chịu đựng cảnh xử đối tội lỗi và hãi hùng như thế? Tại sao? Nhờ đó bạn có thể thoát khỏi hỏa ngục đời đời, và nhờ đó bạn có thể chia sẻ vinh quang với Ngài mãi mãi. Kinh Thánh dậy, "Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người" (2Cr 5:21).

Chúa Giêsu đã từ bỏ tất cả để bạn có thể được tất cả. Ngài chết để bạn có thể sống muôn đời. Chỉ nguyên điều này thôi đủ xứng đáng bạn phải luôn luôn tạ ơn và ca ngợi Ngài. Đừng bao giờ bạn lấy làm lạ tại sao bạn phải tạ ơn.




NGÀY MƯỜI BỐN
SUY NGHĨ VỀ MỤC ĐÍCH CỦA TÔI


Điểm Suy tư: Thiên Chúa có thật, dù tôi cảm thấy thế nào.

Câu Ghi nhớ: "Vì Thiên Chúa đã phán: 'Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi!" Do Thái 13:5

Câu hỏi Nghiền ngẫm: Làm thế nào tôi có thể tập trung vào sự hiện diện của Chúa, nhất là khi Ngài xem ra xa cách?

0 Comments:

Post a Comment

<< Home