Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

Wednesday, January 25, 2006

SUY NGHĨ NHƯ NGƯỜI TÔI TRUNG

34

SUY NGHĨ NHƯ NGƯỜI TÔI TRUNG


Nhưng tôi trung của Ta là Calép suy nghĩ khác
và đi theo Ta hoàn toàn.

Dân số 14:24

Anh em hãy suy nghĩ về mình
theo cách thức Chúa Giêsu Kitô nghĩ về Ngài.

Philipphê 2:5



Phục vụ bắt đầu từ trong tâm trí của bạn.
Trở thành một tôi tớ đòi hỏi một biến đổi tâm trí, một thay đổi các thái độ của bạn. Chúa luôn luôn quan tâm nhiều hơn đến tại sao chúng ta làm một việc nào đó hơn là công việc chúng ta làm. Thái độ đáng kể hơn là công việc hoàn thành. Vua Amátgiahu mất ơn nghĩa với Chúa vì "Vua làm điều ngay chính trước mắt ĐỨC CHÚA, nhưng lòng vua không trọn vẹn với Người" (2Sb 25:2). Các tôi trung đích thực phục vụ Chúa theo năm thái độ sau đây.

Các tôi tớ nghĩ đến người khác hơn là chính mình. Các tôi tớ tập trung vào người khác, chứ không phải vào chính mình. Đó là lòng khiêm nhường đích thực: không phải là ít nghĩ đến chúng ta, nhưng nghĩ về cái tôi của chúng ta ít hơn. Họ là những người quên mình. Thánh Phaolô nói, "Hãy quên đi anh em lâu đủ để giúp đỡ người khác" (Ph 2:4). Điều đó có nghĩa phải "đánh mất đời bạn" - quên đi chính bạn để phục vụ người khác. Khi chúng ta ngừng tập trung vào các nhu cầu của chúng ta, chúng ta trở nên ý thức về các nhu cầu chung quanh chúng ta.

Chúa Giêsu "đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân tôi đòi" (Ph 2:7). Đâu là lần cuối cùng bạn trút bỏ chính bạn vì lợi ích của người khác. Bạn không thể là tôi tớ nếu bạn tràn đầy chính bạn. Chỉ khi chúng ta quên mình để làm các công việc, các việc đó mới đáng ghi nhớ.

Thật bất hạnh, phần nhiều công việc phục vụ của chúng ta thường là phục vụ chính mình. Chúng ta phục vụ để được người khác ưa thích chúng ta, được thán phục, hoặc hoàn thành các mục tiêu của chúng ta. Đó là mưu đồ chứ không phải mục vụ. Toàn bộ thời gian chúng ta thực sự nghĩ về mình và làm cách nào chúng ta cao trọng và tuyệt vời. Một số người cố công dùng việc phục vụ như một lợi khí mặc cả với Chúa "Con làm việc này cho Chúa nếu Chúa làm việc kia cho con." Các tôi tớ đích thực không sử dụng Chúa cho các mục tiêu của họ, nhưng họ để Ngài sử dụng họ cho mục đích của Ngài.

Đức tính quên mình, giống như đức tính trung tín, rất quý hiếm. Trong mọi người Thánh Phaolô quen biết, Timôthêu là tấm gương duy nhất ngài nói tới. Suy nghĩ như người tôi tớ là điều thật khó khăn vì nó thách thức căn bản của đời tôi: tự bản tính, tôi là người ích kỷ. Tôi nghĩ về tôi nhiều nhất. Đó là lý do tại sao khiêm nhường là một cuộc chiến đấu hàng ngày, một bài học tôi phải học đi học lại. Cơ hội làm người tôi tớ đụng chạm tôi mỗi ngày cả một tá lần. Tôi được lựa chọn để quyết định đáp ứng giữa các như cầu của tôi và của người khác. Từ bỏ mình là cốt lõi của tinh thần tôi tớ.

Chúng ta có thể đo lường trái tim tôi tớ của chúng ta bằng cách chúng ta phản ứng thế nào khi người khác đối xử với chúng ta như người tôi tớ. Bạn phản ứng thế nào khi bị quên lãng, bị sai bảo hoặc bị xử đối như một người dưới? Kinh Thánh dậy, "Nếu có ai đối xử bất công với anh em, anh em hãy lợi dụng cơ hội đó thực hành lối sống tôi tớ." (Mt 5:41).

Các tôi tớ suy nghĩ như người quản gia chứ không phải chủ nhân. Các tôi tới nhớ rằng Chúa là chủ nhân tất cả mọi sự. Trong Kinh Thánh, người quản gia là người được tín thác quản lý tài sản. Giuse là loại người tôi tớ này khi là tù nhân tại Ai cập. Pôtipa tín thác giao nhà cho Giuse. Rồi viên cai tù giao nhà tù cho ông. Sau cùng vua Pharaôn giao cả quốc gia cho ông. Tinh thần tôi tớ và hầu hạ đi đôi với nhau, vì Chúa trông mong chúng ta đáng được tin cẩn trong cả hai. Kinh Thánh dậy, "Một điều đòi hỏi các tôi trung như thế là họ phải trung thành với chủ của mình" (1Cr 4:2). Bạn đã quản lý các tài nguyên Chúa đã tín thác cho bạn thế nào?

Để trở thành một tôi tớ thực sự bạn phải giải quyết vấn đề tiền bạn trong đời bạn. Chúa Giêsu đã nói, "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ... Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được" (Lc 16:13). Chúa Giêsu không nói, "Anh em không nên..." nhưng là "anh em không thể." Không thể như thế được. Sống cho mục vụ và sống cho tiền tài là những mục tiêu loại trừ nhau. Bạn chọn lối sống nào? Nếu bạn là tôi tớ của Chúa, bạn không thể làm ăn thêm ngoài giờ cho bạn. Tất cả thời giờ của bạn thuộc quyền sở hữu Chúa. Ngài đòi hỏi quyền độc hữu chứ không phải lòng trung thành bán thời gian của bạn.

Tiền bạc có khả năng to lớn nhất thay thế Chúa trong đời bạn. Nhiều người đi trật đường khi phục vụ bằng chủ nghĩa duy vật hơn là bằng bất cứ chuyện gì khác. Họ nói, "Sau khi tôi hoàn thành các mục tiêu tài chánh, tôi sẽ phục vụ Chúa." Đó là một quyết định dại dột và họ sẽ ân hận suốt đời. Khi Chúa Giêsu là Ông Chủ của bạn, tiền bạn phục vụ bạn, nhưng nếu tiền bạc là chủ nhân của bạn, bạn trở thành nô lệ của nó. Giầu sang chắc chắn không phải là một tội lỗi, nhưng thất bại sử dụng nó đem lại vinh quang cho Chúa, đó lại là tội lỗi. Các tôi tớ của Chúa luôn luôn quan tâm đến mục vụ nhiều hơn tiền bạc.

Kinh Thánh rất rõ ràng: Chúa sử dụng tiền bạc để thử nghiệm lòn trung tín của bạn như một tôi tớ. Đó là lý do Cúa Giêsu nói nhiều về tiền bạc hơn là về thiên đàng hay hỏa ngục. Ngài nói, "Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em?" (Lc 16:11). Cách thức bạn quản lý tiền bạc sẽ ảnh hưởng đến cách thức Chúa chúc phúc cho đời bạn.

Trong chương 31, tôi đã đề cập về hai loại người: Những người Xây dựng Vương quốc và Những người Xây dựng của cải. Cả hai đều được phú bẩm làm tăng trưởng công việc kinh doanh, buôn bán, hoặc kiếm lợi nhuận. Những người Xây dựng giầu sang tiếp tục tích lũy tài sản cho chính họ và không cần biết họ kiếm được bao nhiêu, nhưng Những người Xây dựng Vương quốc thay đổi luật chơi. Họ còn cố công làm tiền được bao nhiêu có thể, nhưng họ làm để đưa đi ban phát. Họ sử dụng tiền của để gây quỹ cho cộng đoàn và các sứ mệnh trên thế giới.

Tại Saddleback Church, chúng tôi cúng tôi có nhóm CEO và chủ nhân các doanh nghiệp cố công kiếm tiền bao nhiêu có thể để họ có thể cho đi tất cả vào công việc xây dựng Nước Chúa. Tôi khuyến khích bạn nói chuyện với chủ chăn của bạn và bắt đầu một nhóm Xây dựng Vương quốc trong cộng đoàn của bạn. Bạn có thể xem thêm phần phụ lục 2.

Các tôi tớ nghĩ về công việc của mình, chứ không phải những việc người khác đang làm. Họ không so sánh, không phê bình hoặc cạnh tranh với các tôi tớ khác hoặc các mục vụ khác. Họ quá bận rộn làm công việc Chúa trao phó cho họ.

Cạnh tranh giữa các tôi tới của Chúa là điều vô lý vì nhiều nguyên do: Tất cả cùng trong một đội ngũ; mục đích của chúng ta là làm đẹp lòng Chúa, chứ không phải chúng ta; chúng ta được giao phó những công việc khác nhau; tất cả chúng ta được tạo hình đồng nhất. Thánh Phaolô nói, "Chúng ta đừng có tìm hư danh, đừng khiêu khích nhau, đừng ganh tỵ nhau. Chúng ta có nhiều việc đáng làm trong cuộc đời. Mỗi chúng ta là một bản sắc." (Gl 5:26).

Không có chỗ cho những ganh tị nhỏ nhen giữa các tôi tớ. Khi bạn bận rộn phục vụ, bạn không có thời giờ bình phẩm người khác. Bất cứ thời giờ nào dùng để bình phẩm người khác, cũng có thể là thời giờ dành cho công việc mục vụ. Khi Mátta than phiền với Chúa Giêsu rằng Maria không giúp đỡ công việc với bà, bà đã đánh mất trái tim tôi tớ. Các tôi tớ đích thực không than trách những bất công, không mang mặc cảm tự ti, và không buồn bực với những ai không phục vụ. Họ chỉ tín thác nơi Chúa và tiếp tục phục vụ.

Không phải việc của chúng ta là đánh giá các tôi tớ khác của Gia Chủ. Kinh Thánh dậy, "Bạn là ai mà xét đoán người nhà của kẻ khác? Nó đứng hay nó ngã, đó là việc của chủ nó" (Rm 14:4). Cũng không phải việc của chúng ta là bào chữa mình chống lại các bình phẩm. Hãy để Gia Chủ lo chuyện đó. Hãy noi gương ông Môsê tỏ ra thực sự khiêm nhường trước chống đối, như Nêhêmia trả lời thật giản dị với chỉ trích, "Tôi đang lo một việc quan trọng, nên không thể xuống được" (Nkm 6:3).

Nếu bạn phục vụ giống như Chúa Giêsu,bạn có thể bị phê phán. Thế gian, và cả đến nhiều cộng đoàn không hiểu những gì Chúa coi là giá trị. Một trong những hành động của tình yêu cao đẹp nhất thể hiện cho Giêsu lại bị các môn đệ phê phán. Maria cầm lấy một vật đáng giá nhất của bà, chai dầu thơm mắc tiền và đổ lên Chúa Giêsu. Việc phục vụ xức dầu của bà bị các môn đệ gọi là "phung phí," nhưng Chúa Giêsu lại gọi là "giá trị" và đó mới là vấn đề. Việc phục vụ của bạn cho Chúa Giêsu không bao giờ là phung phí cả, mặc cho ai muốn nói sao thì nói.

Các tôi tớ đặt căn tính của họ nơi Chúa Kitô. Vì nhớ rằng họ được yêu thương và chấp nhận do ơn thánh, các tôi tớ không biểu lộ giá trị của mình. Họ vui lòng chấp nhận các công việc tầm thường mà người khác coi là kém cỏi. Một trong những mẫu gương phục vụ thâm sâu nhất là hình ảnh Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ. Rửa chân tương đương như một đứa trẻ đánh giầy, một công việc chả có chút địa vị nào. Nhưng Chúa Giêsu biết Ngài là ai, vì thế việc làm không đe dọa đến hình thái của Ngài. Kinh Thánh dậy, "Đức Giê-su biết rằng: Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa,4 nên trong một bữa ăn, Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng" (Ga 13:3-4).

Nếu bạn muốn là một tôi tớ, bạn phải thiết lập căn tính của bạn nơi Chúa Kitô. Chỉ có những người an tâm mới có thể phục vụ. Những ai bất ổn luôn luôn lo lắng cách thức xuất hiện với người khác. Họ lo sợ biểu lộ những yếu kém của mình và che dấu dưới những lớp tự hào và khoe khoang. Bạn càng bất ổn, bạn càng muốn người khác phục vụ bạn, và càng cần họ tán thưởng.

Linh mục Henri Nouwen có lần nói, "Để có thể phục vụ người khác, chúng ta phải chết cho họ; nghĩa là phải từ bỏ đo lường ý nghĩa và giá trị của chúng ta bằng thước đo của người khác... như vậy mới có thể tự do để cảm thương." Khi bạn đặt nhân cách và thế giá của bạn nơi mối liên hệ với Chúa Kitô, bạn không trông chờ người khác ngưỡng mộ bạn và như vậy cho phép bạn thực sự phục vụ họ tốt đẹp nhất.

Các tôi tớ không cần gắn đầy tường các tấm bằng khen hoặc những lời tán thưởng để tăng giá trị cho việc làm của họ. Họ không xưng hô chức vị và cũng chẳng phủ thân bằng áo quần sang trọng. Các tôi tớ tìm thấy các biểu tượng địa vị không cần thiết, và họ không đo lường giá trị của mình bằng các việc hoàn thành. Kinh Thánh dậy, "Người được chấp nhận không phải là kẻ tự cao tự đại, nhưng là người được Chúa đề cao" (2Cr 10:18).

Ai có cơ hội phô bầy các mối giây liên hệ và thanh thế của mình hơn Giacôbê, người anh em họ của Chúa Giêsu? Ngài có các tín chỉ lớn lên với Chúa Giêsu. Tuy nhiên, trong lời giới thiệu bức thư của mình, ngài chỉ giản dị giới thiệu mình như "Tôi là Gia-cô-bê, tôi tớ của Thiên Chúa và của Chúa Giê-su Ki-tô" (Gc 1:1).

Các tôi tớ suy nghĩ về mục vụ như một cơ hội, chứ không phải một bó buộc. Họ vui vẻ giúp đỡ mọi người, đáp ứng các nhu cầu, và làm công việc mục vụ. Họ "phục vụ Chúa trong hân hoan" (Tv 100:2). Tại sao họ lại hân hoan phục vụ Chúa? Vì họ yêu mến Chúa, họ biết ơn các ơn huệ của Ngài, họ hiểu biết phục vụ là một tận dụng đời sống cao đẹp nhất, và họ biết Chúa đã hứa ban phần thưởng, "Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy" (Ga 12:26). Thánh Phaolô cũng nói, "Thiên Chúa không bất công đến nỗi quên việc anh em đã làm và lòng yêu mến anh em đã tỏ ra đối với danh Người, khi trước đấy anh em phục vụ các người trong dân thánh, và hiện nay vẫn còn đang phục vụ" (Dt 6:10).

Bạn hãy hình dung xem chuyện gì sẽ xẩy ra nếu đúng 10 phần trăm các Kitô hữu trong thế giới nghiêm chỉnh thi hành nhiệm vụ là những tôi trung đích thực. Bạn hãy tưởng tượng ra tất cả những việc thiện hảo đã được hoàn thành. Bạn có muốn bạn trở thành một trong những người đó không? Không cần biết bạn bao nhiêu tuổi, Chúa sẽ sử dụng bạn nếu bạn bắt đầu hành động và suy nghĩ như một tôi tớ. Albert Schweitzer đã nói, "Chỉ có những người thực sự hạnh phúc đó là những người đã học được cách thức phục vụ."




NGÀY BA MƯƠI BỐN
SUY TƯ VỀ MỤC ĐÍCH CỦA TÔI


Câu Suy tư: Muốn là một tôi tớ, tôi phải suy nghĩ như người tôi tớ.

Câu Ghi nhớ: "Anh em hãy suy nghĩ về mình theo cách thức Chúa Giêsu Kitô nghĩ về Ngài". Philipphê 2:5


Câu hỏi Nghiền ngẫm: Tôi có thường xuyên quan tâm đến việc phục vụ hoặc tìm cách phục vụ người khác không?

0 Comments:

Post a Comment

<< Home