Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

Wednesday, January 25, 2006

THẦN LỰC CỦA CHÚA NƠI SỰ YẾU ĐUỐI CỦA BẠN

35

THẦN LỰC CỦA CHÚA NƠI SỰ YẾU ĐUỐI CỦA BẠN



Chúng tôi cũng mang thân phận yếu hèn,
nhưng cùng với Người,
chúng tôi sống nhờ quyền năng của Thiên Chúa
để phục vụ anh em.

2 Côrintô 13:4

Ơn của Thầy đã đủ cho anh,
vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối.

2 Côrinthô 12:9


Chúa yêu thích sử dụng những người yếu thế.
Mỗi người đều có những yếu đuối. Thực tế, bạn có hàng lô những khiếm khuyết và bất toàn: thể lý, tình cảm, tri thức, và tâm linh. Bạn cũng có những hoàn cảnh không kiểm soát được làm suy yếu bạn, như những hạn chế về tài chánh hoặc về những quen biết. Điều quan trọng hơn là bạn phải làm gì với những chuyện này.Thường thường chúng ta phủ nhận những yếu đuối của mình, bênh vực chúng, bào chữa cho chúng, che đậy chúng và bất nhẫn với chúng. Điều này ngăn cản Chúa sử dụng chúng theo cách thức Ngài muốn.

Chúa có viễn kiến khác về những yếu đuối của bạn. Ngài nói, "Trời cao hơn đất thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy" (Is 55:9), vì thế Ngài thường hành động theo cách thức hoàn toàn khác với những gì chúng ta mong đợi. Chúng ta nghĩ Chúa chỉ muốn sử dụng sức mạnh của chúng ta, nhưng Ngài cũng muốn sử dụng những yếu đuối của chúng ta để làm vinh danh Ngài.

Kinh Thánh dậy, "Những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh" (1Cr 1:27). Những yếu đuối của bạn không phải là chuyện tình cờ. Chúa cho phép chúng đến với đời bạn nhằm mục đích biểu lộ quyền năng của Ngài qua bạn.

Chúa không bao giờ bị ảnh hưởng bởi sức mạnh hay sự vẹn toàn của một ai. Thực tế, Ngài bị thu hút đến với những ai yếu đuối và chấp nhận điều đó. Chúa Giêsu thừa nhận nhu cầu của chúng ta phải "nghèo khó tinh thần." Đó là thái độ số một Ngài chúc phúc.

Kinh Thánh đầy dẫy các gương mẫu về cách thức yêu thích sử dụng những con người bình thường, bất toàn để làm những chuyện phi thường, mặc cho những yếu hèn của họ. Nếu Chúa chỉ sử dụng những người hoàn hảo, như vậy sẽ không có chuyện gì hoàn thành được, vì không ai trong chúng ta toàn vẹn cả.

Sự yếu đuối hay "cái giằm" như Thánh Phaolô gọi thế, không phải là một tội lỗi hay một nết xấu hay một thiếu sót nhân cách mà bạn có thể thay đổi được, chẳng hạn như ăn quá độ và không kiên nhẫn. Sự yếu đuối là một hạn chế bẩm sinh hoặc không có khả năng thay đổi. Có thể đó là hạn chế thể lý, như người tật nguyền, bệnh mãn tính, kém năng lực, hoặc khuyết tật. Có thể đó là hạn chế tình cảm, như vết sẹo gây mặc cảm, kỷ niệm đau buồn thầm kín, một cá tính xấu hoặc một khuyết tật di truyền. Hoặc đó có thể là một hạn chế về tài năng hoặc tri thức. Tất cả chúng ta đều không là những người siêu tài năng và sáng chói.

Khi bạn nghĩ về những giới hạn trong đời bạn, bạn bị cám dỗ đi đến kết luận, "Chúa không bao giờ sử dụng tôi." Nhưng Chúa lại không bao giờ bị giới hạn vì những hạn chế của chúng ta. Thực tế, Ngài vui thích đặt để sức mạnh lớn lao của Ngài nơi bình chứa bình thường. Kinh Thánh dậy, "Nhưng kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa đựng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi" (2Cr 4:7). Như những bình đất bình thường, chúng ta dòn mảng, bất toàn và dễ bể vỡ. Nhưng Chúa sẽ sử dụng chúng ta nếu chúng ta để Ngài làm việc qua sự yếu hèn của chúng ta. Để chuyện này xẩy ra, chúng phải theo gương Thánh Phaolô.

Hãy nhìn nhận những yếu hèn của bạn. Hãy thừa nhận những bất toàn của bạn. Ngừng làm bộ như bạn có tất cả, và bạn hãy lương thiện với chính mình. Thay vì sống giả dối hoặc tìm cách bào chữa, bạn hãy dùng thời giờ để nhận định những yếu kém của bạn. Bạn liệt kê ra một danh sách.

Có hai lời tuyên xưng lớn lao trong Tân Ước minh họa những điều chúng ta cần cho một một cuộc sống lành mạnh. Lời đầu tiên là của Phêrô thưa với Chúa Giêsu, "Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống" (Mt 16:16). Lời thứ hai của Phaolô nói với đám đông đang thờ thần tượng, "Chúng tôi đây cũng chỉ là người phàm, cùng thân phận với các bạn" (Cv 14:15). Nếu bạn muốn Chúa sử dụng bạn, bạn phải biết Chúa là ai, cũng như biết bạn là ai. Nhiều Kitô hữu, nhất là các người lãnh đạo quên mất sự thật thứ hai: Chúng ta chỉ là con người! Nếu cần phải gây khủng hoảng để bạn thừa nhận chuyện đó, Chúa không ngần ngại cho phép chuyện đó xẩy ra vì Ngài yêu thương bạn.

Hãy bằng lòng với những yếu kém của bạn. Thánh Phaolô đã nói, "Thế nên tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Ki-tô ở mãi trong tôi. Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Ki-tô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh" (2Cr 12:9-10). Trước tiên lời này chẳng mang ý nghĩa gì. Chúng ta muốn thoát khỏi những yếu hèn của chúng ta, chúng ta chẳng hài lòng với chúng! Nhưng sự bằng lòng là một diễn tả của đức tin nơi lòng thiện hảo của Chúa. Điều đó có nghĩa, "Lạy Chúa, con tin rằng Chúa yêu thương con và con biết điều gì tốt nhất cho con."

Thánh Phaolô cho chúng ta một số lý do để bằng lòng với những hèn kém bẩm sinh của chúng ta. Trước tiên, chúng ta tạo cho chúng ta sống tuỳ thuộc vào Chúa. Liên hệ với sự yếu kém riêng của ngài, và Chúa không cất đi khỏi ngài, Thánh nhân đã nói, "Tôi hoàn toàn vui với "cái dằm,"... vì khi tôi yếu đuối là lúc tôi mạnh sức - càng yếu đuối tôi càng tuỳ thuộc Ngài" (2Cr 12:10). Bất cứ khi nào bạn cảm thấy yếu hèn, đó là lúc Chúa nhắc nhở bạn hãy sống tuỳ thuộc vào Ngài.

Những yếu hèn của chúng ta cũng cản ngăn chúng ta kiêu căng. Chúng giữ chúng ta sống khiêm nhường. Thánh Phaolô đã nói, "Và để tôi khỏi tự cao tự đại vì những mặc khải phi thường tôi đã nhận được, thân xác tôi như đã bị một cái dằm đâm vào, một thủ hạ của Xa-tan được sai đến vả mặt tôi, để tôi khỏi tự cao tự đại" (2Cr 12:7). Chúa thường gắn kèm một yếu đuối kém cỏi của chúng ta với một sức mạnh lớn hơn để kiểm soát cái tôi của chung ta. Sự hạn chế tác động như một cái thắng giữ chúng ta khỏi đi quá nhanh và chạy qua mặt Chúa.

Khi Giđêôn tuyển chọn một đạo quân 32.000 người để chiến đấu với quân Mêđian, Chúa gạn lọc lại chỉ lấy 300 người thôi, tức một người chống lại 450 người khi họ lên đường chiến đấu chống lại đạo quân 135.000 người. Điều đó xem ra như chuốc lấy thảm họa, nhưng Chúa đã làm chuyện đó để dân Israen biết được đâu là thần lực của Ngài, chứ không phải sức mạnh của họ, đã cứu thoát họ.

Những yếu đuối của chúng ta cũng tưởng lệ tình thân hữu giữa các tín hữu. Trong khi sức mạnh nuôi dưỡng tinh thần độc lập ("Tôi chẳng cần đến ai cả"), những giới hạn của chúng ta tỏ ra chúng ta cần đến nhau biết bao. Khi chúng ta đan dệt các sợi tơ cuộc sống chung với nhau, sợi dây thừng lớn mạnh sẽ hình thành. Vance Havner hài hước, "Các Kitô hữu giống như những nắm tuyết rất mong manh, nhưng khi chúng dính lại với nhau, chúng có thể cản lối xe cộ."

Phần đông các yếu hèn của chúng ta gia tăng khả năng gây thiện cảm và mục vụ. Chúng ta dễ dàng cảm thương và hiểu biết yếu đuối của người khác. Chúa muốn chúng ta có mục vụ giống Chúa Giêsu trên trần gian này. Điều đó có nghĩa người khác sắp tìm thấy ơn chữa lành trong các thương tích của chung ta. Những sứ điệp đời sống lớn lao nhất của bạn và mục vụ hữu hiệu nhất của bạn sẽ phát xuất từ những thương đau thâm sâu nhất của bạn. Những gì bạn bối rối nhất, xấu hổ nhất, và ngần ngại chia sẻ nhất lại là những dụng cụ tuyệt hảo Chúa sử dụng thành thần diệu nhất để chữa lành người khác.

Nhà đại truyền giáo Hudson Taylor đã nói, "Tất cả những người khổng lồ của Chúa đều là những người yếu đuối." Yếu kém của Môsê là tính nóng của ông. Nó đã khiến ông giết chết một tên Ai Cập, gõ tảng đá thay vì nói với nó, và đập bể bảng Mười Điều răn. Tuy nhiên Chúa đã biến đổi ông thành "một người khiêm tốn nhất trên trái đất" (Ds 12:3).

Điểm yếu kém của Giđêôn là lòng kém tự trọng và bất ổn thâm sâu, nhưng Chúa đã biến hóa ông thành "một dũng sĩ" (Tl 6:12). Yếu điểm của Abraham là sợ hãi. Không phải một lần, nhưng hai lần ông gọi vợ là em gái để tự bảo vệ. Nhưng Chúa đã biến cải ông thành "tổ phụ của những ai có niềm tin" (Rm 4:11). Phêrô xung động và yếu kém ý chí trở thành "tảng đá" (Mt 16:18). Đavít ngoại tình trở thành "người của lòng Ta yêu thương" (Cv 13: 22) và Gioan, một trong những "Con Trai của Sấm Sét" kiêu căng trở thành "Môn đệ của Tình yêu."

Danh sách còn có thể tiếp tục dài dài. "Tôi sợ không có đủ thời giờ để kể truyện các ông Ghít-ôn, Ba-rắc, Sam-sôn, Gíp-tác, Đa-vít, Sa-mu-en và các ngôn sứ... Các ngài đã lướt thắng bệnh tật mà trở nên mạnh mẽ" (Dt 11:32-34). Chúa chuyên biệt biến những yếu hèn thành những sức mạnh. Ngài muốn nắm lấy sự yếu hèn to lớn nhất của bạn để cải biến.

Bạn hãy thành thật chia sẻ những yếu hèn của bạn. Mục vụ bắt đầu với những tổn thương của bạn. Bạn càng không tự đề phòng, gỡ mặt nạ của bạn ra, và chia sẻ những giao tranh của bạn, Chúa càng có thể sử dụng bạn vào công việc phục vụ người khác.

Thánh Phaolô đề cao lòng tổn thương trong tất cả các thư từ của ngài. Ngài chia sẻ cởi mở:

- Những thất bại của ngài: "Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm" (Rm 7:19).
- Những cảm xúc của ngài: "Chúng tôi đã mở rộng tấm lòng" (2Cr 6:11).
- Những tuyệt vọng của ngài: "Chúng tôi đã phải chịu đựng quá mức, quá sức chúng tôi, đến nỗi chúng tôi không còn hy vọng sống nổi" (2Cr 1:8).
- Những sợ hãi của ngài: "Khi đến với anh em, tôi thấy mình yếu kém, sợ sệt và run rẩy" (1Cr 2:3).

Dĩ nhiên, bầy tỏ lòng thương tổn là một điều liều lĩnh. Nó có thể làm bạn lo ngại khi bạn hạ thấp tính tự đề phòng và cởi mở tấm lòng với người khác. Khi bạn tỏ bầy những thất bại, những xúc cảm, những thất vọng, và những sợ hãi, bạn liều lĩnh có thể bị khước từ. Nhưng những phước lộc đáng giá sự liều lĩnh. Tỏ bầy lòng thương tổn là một giải toát về mặt tình cảm. Cởi mở làm thuyên giảm căng thẳng, giảm bớt lo sợ, và là bước khởi đầu cho tự do.

Chúng ta đã nhìn thấy Chúa "ban ơn cho người khiêm tốn," nhưng nhiều người lầm hiểu tính khiêm cung. Khiêm nhường không phải là hạ thấp bạn xuống hoặc chối bỏ các sức mạnh của bạn; hơn thế, khiêm nhường chính là thành thật về những yếu hèn của bạn. Bạn càng thành thật bao nhiêu, bạn càng lãnh nhận được nhiều ơn Chúa. Bạn cũng nhận được ân huệ từ người khác. Bầy tỏ lòng thương tổn là một đức tính đáng yêu thương; chúng ta tự nhiên hướng đến những người hèn kém. Tính tự kiêu đẩy lui nhưng lòng ngay thật thu hút, và bầy tỏ lòng thương tổn là lối đường dẫn đến tình thân mật.

Đây là lý do Chúa muốn sử dụng những hèn yếu của bạn, chứ không phải chỉ những sức mạnh của bạn. Nếu tất cả người ta chỉ nhìn thấy những sức mạnh của bạn, người ta thất vọng và suy nghĩ, "Tuyệt, tốt cho bà ta, nhưng tôi sẽ không thể làm được như thế." Nhưng khi người ta nhìn thấy Chúa sử dụng bạn mặc cho những yếu hèn của bạn, điều đó sẽ khuyến khích người ta suy nghĩ, "Có thể Chúa cũng sử dụng tôi!" Các sức mạnh của chúng ta tạo ra cạnh tranh, nhưng những hèn yếu của chúng tạo ra cộng đoàn.

Đến một thời điểm nào đó trong đời bạn, bạn phải quyết định hoặc bạn muốn gây ấn tượng cho người khác hoặc ảnh hưởng họ. Bạn có thể gây ấn tượng cho người khác từ xa, nhưng bạn phải gần gũi họ để ảnh hưởng họ, và khi bạn làm như thế, họ có thể nhìn thấy những khiếm khuyết của bạn. Cũng tốt thôi. Đức tính căn bản nhất cho thuật lãnh đạo không phải là toàn thiện, nhưng lòng khả tín. Người ta có thể tin tưởng bạn, hoặc người ta không theo bạn. Làm thế nào bạn xây dựng được lòng khả tín? Không phải bằng khoe mẽ mình hoàn hảo, nhưng bằng lòng chân thành.

Hân hoan trong những yếu kém của bạn. Thánh Phaolô đã nói, "Còn về bản thân tôi, tôi chỉ tự hào về những yếu đuối của tôi và Chúa thật cao cả sử dụng sự yếu đuối như thế để làm vinh danh Người" (2Cr 12:5). Thay vì coi mình như con người đầy tự tin và vô địch, bạn hãy nhìn xem mình như một thắng lợi của ơn thánh. Khi Satan vạch vẽ ra những yếu kém của bạn, bạn hãy đồng ý với hắn và hân hoan ca ngợi Chúa Giêsu, Đấng "hiểu biết từng yếu điểm của chúng ta" (Dt 4:14), và Chúa Thánh Linh, Đấng "giúp đỡ chúng ta trong sự hèn yếu của chúng ta" (Rm 8:26).

Tuy nhiên, đôi khi Chúa xoay sức mạnh trở thành sự yếu đuối để sử dụng chúng ta nhiều hơn. Giacóp là tay mưu đồ đã dành cả cuộc đời đặt kế hoạch và rồi chạy trốn các hậu quả. Vào một đêm kia, ông vật lộn với Chúa và nói, "Tôi không buông cho ông đi cho đến khi nào ông chúc phúc cho tôi." Chúa trả lời ông, "Thôi được," nhưng rồi Ngài nắm lấy hông Giacóp và làm trật xương (St 32). Điều đó có ý nghĩa gì?

Chúa đụng vào sức mạnh của Giacóp (bắp thịt hông là bắp thịt mạnh nhất trong cơ thế) và biến thành điểm yếu. Từ đó về sau Giacóp bước đi khập khiễng và không bao giờ chạy được nữa. Điều đó thúc ép ông phải dựa vào Chúa dù ông thích hay không. Nếu bạn muốn Chúa chúc phúc cho bạn và sử dụng bạn lớn lao, bạn phải mong muốn bước đi khập khiễng quãng đời còn lại của bạn, vì Chúa sử dụng những con người yếu đuối.



NGÀY BA MƯƠI LĂM
SUY TƯ VỀ MỤC ĐÍCH CỦA TÔI



Câu Suy tư: Chúa làm việc tốt nhất khi tôi nhìn nhận sự yếu đuối của tôi.

Câu Ghi nhớ: "Ơn Ta đủ cho con, sức mạnh của Ta thành trọn hảo trong sự yếu đuối" 2 Côrintô 12:9

Câu hỏi Nghiền ngẫm: Tôi đang giới hạn thần lực của Chúa trong đời tôi bằng việc tôi che dấu các yếu đuối của tôi có phải không? Tôi cần phải chân thành điều gì để giúp đỡ người khác?

0 Comments:

Post a Comment

<< Home