Egypt Israel Oct 2007




Bấm nút "Download Now"
để cài Windows Media Player. 
Windows Media Player 11
Download Now

Windows Media Download Center
 

Wednesday, August 17, 2005

MỘT NƠI CHỐN ĐỂ THUỘC VỀ

Anh em là các phần tử của gia đình riêng Thiên Chúa,
là cư dân của xứ sở Thiên Chúa, và anh em thuộc về nhà Thiên Chúa
với từng Kitô hữu khác.

Ephêsô 2:19

Gia đình của Thiên Chúa là Hội Thánh của Thiên Chúa hằng sống,
cột trụ và điểm tựa của chân lý.

1 Timôthê 3:15


Bạn được mời gọi để thuộc về, chứ không phải chỉ tin tưởng.

Ngay ở trong môi trường hoàn hảo và không tội lỗi của vườn Địa đàng, Thiên Chúa đã nói, "Thực không tốt cho người nam sống một mình" (St 2:14). Chúng ta được tạo dựng cho cộng đồng, được thích ứng cho tình bạn, được tạo lập cho gia đình và không ai trong chúng ta có thể tự hoàn thành các mục tiêu của Thiên Chúa.

Kinh Thánh không biết gì về các thánh nhân cô độc hoặc các vị ẩn sĩ tâm linh sống biệt lập khỏi các tín hữu khác và thiếu thốn tình bạn. Kinh Thánh nói chúng ta được đặt chung với nhau, nối kết với nhau, xây dựng với nhau, làm thành viên với nhau, thừa kế với nhau, thích hợp với nhau và gìn giữ nhau và sẽ được cùng ở chung với nhau. Bạn không còn là của riêng bạn nữa.

Trong khi mối giây liên hệ của bạn với Chúa Kitô là cá thể, Thiên Chúa không bao giờ có ý định đó là chuyện riêng tư. Trong gia đình Chúa, bạn được nối kết với từng tín hữu khác và chúng ta sẽ thuộc về nhau cho vĩnh cửu. Kinh Thánh dậy, "Trong Chúa Kitô chúng ta là nhiều thành phần tạo nên một thân thể, và mỗi thành phần thuộc về tất cả các thành phần khác" (Rm 12:5).

Theo Chúa Giêsu bao gồm thuộc về, chứ không phải chỉ có tin tưởng. Chúng ta là các chi thể của Thân thể Ngài - Giáo hội. C.S. Lewis lưu ý rằng danh từ thành viên có nguồn gốc của Kitô giáo, nhưng thế giới đã làm trống rỗng ý nghĩa nguyên thủy của chữ này. Các cửa hàng đã giảm giá cho các "thành viên" và các nhà quảng cáo dùng tên các thành viên lập ra các danh sách gửi thư. Trong nhiều giáo xứ, làm thành viên thường được giản lược hóa bằng chỉ việc thêm tên bạn vào danh sách, với không một đòi hỏi hay một ngưỡng vọng nào.

Với Thánh Phaolô, làm "thành viên" của Giáo hội có nghĩa là một cơ năng hoạt động trong một thân thể sống động, một phần cần thiết, nối kết nhau của Thân thể Chúa Kitô. Chúng ta cần phục hồi và thực hành ý nghĩ kinh thánh của chữ làm thành viên. Giáo hội là một thân thể, chứ không phải một tòa nhà; một cơ năng chứ không phải một tổ chức.

Để các cơ quan của thân thể bạn hoàn thành mục đích của chúng, chúng phải được nối kết với thân thể bạn. Cũng đúng như vậy với bạn khi là một phần tử trong Thân thế Chúa Kitô. Chúng ta được tạo dựng cho một vai trò đặc biệt, nhưng bạn sẽ thiếu sót mục đích thứ hai của đời bạn nếu bạn không nối kết vào giáo hội địa phương sống động của bạn. Bạn khám phá ra vai trò của bạn trong đời sống nhờ các môi giây liên kết với tha nhân. Kinh Thánh bảo chúng ta, "Cũng như trong một thân thể, chúng ta có nhiều bộ phận, mà các bộ phận không có cùng một chức năng, thì chúng ta cũng vậy: tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể trong Đức Kitô, mỗi người liên đới với những người khác như những bộ phận của một thân thể" (Rm 12:4-5).

Nếu một cơ năng tách lìa một cách nào đó khỏi thân thể, nó sẽ héo hon và ung thối. Nó không tồn tại tự một mình được và bạn cũng vậy thôi. Tách lìa và cắt đứt khỏi dòng máu thân thể địa phương, đời sống tâm linh của bạn sẽ héo tàn và sẽ ngưng tồn tại. Đây là lý do hiện tượng đầu tiên của suy thoái tâm linh thường là sự tham dự lỏng lẻo các giờ thờ phượng và các buổi tụ họp với các tín hữu khác. Bất cứ khi nào chúng ta không quan tâm đến tình đạo hữu, mọi chuyện cũng bắt đầu buông lơi.

Làm thành viên trong gia đình Chúa chẳng phải là không quan trọng cũng chẳng phải là một điều gì đó bị coi thường. Giáo hội là chương trình của Chúa cho thế giới. Chúa Giêsu đã nói, "Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi" (Mt 16:18). Giáo hội không thể bị phá huỷ và sẽ tồn tại đến muôn đời. Giáo hội sẽ sống vượt vũ trụ và cũng vậy vai trò của bạn trong đó. Người nào nói, "Tôi không cần Giáo hội" hoặc họ kiêu căng hoặc họ dốt nát. Giáo hội thật trọng yếu đến nỗi Chúa Giêsu đã chết trên thánh giá cho Giáo hội. "Đức Ki-tô yêu thương Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh" (Ep 5:25).

Kinh Thánh gọi Giáo hội là "cô dâu của Chúa Kitô" và "thân thể của Chúa Giêsu." Tôi không thể hình dung ra khi nói với Chúa Giêsu, "Con yêu Chúa nhưng con không thích vợ Chúa" hoặc "Con chấp nhận Chúa nhưng con từ khước thân hình Chúa." Nhưng chúng ta làm chuyện như thế bất cứ khi nào chúng ta bài bác, hạ giá hoặc ca thán Giáo hội. Thay vào đó, Chúa ra lệnh cho chúng ta phải yêu mến Giáo hội nhiều như Chúa Giêsu yêu thương. Kinh Thánh dậy, "Hãy yêu mến gia đình tinh thần của anh em" (1Pr 2:17). Đáng buồn thay, nhiều Kitô hữu sử dụng Giáo hội nhưng không yêu mến Giáo hội.

TÌNH GIAO HẢO ĐỊA PHƯƠNG CỦA BẠN

Trừ ra một ít trường hợp quan trọng liên quan đến tất cả mọi tín hữu dọc suốt dòng lịch sử, hầu như mỗi lần danh từ Giáo hội được sử dụng trong Kinh Thánh đều liên hệ đến một cộng đoàn địa phương, hữu hình. Tân Ước khoác tính chất thành viên vào cộng đoàn địa phương. Chỉ có các Kitô hữu không là thành phần của mối giây thân hữu địa phương khi bị Giáo hội kỷ luật và bị tách khỏi tình thân hữu này vì phạm nhiều tội công khai.

Kinh Thánh nói một Kitô hữu không có Giáo hội nhà cũng giống như một cơ năng không có thân thể, một con chiên lạc đàn, hay một đứa trẻ vô gia đình. Kinh Thánh dậy, "Anh em thuộc về nhà Chúa với từng Kitô hữu khác" (Ep 2:19).

Nền văn hóa của chủ nghĩa cá nhân độc lập ngày nay đã tạo ra kẻ mồ côi tinh thần - "những tín hữu thỏ đế" chạy hết nhà thờ nọ đến nhà thờ kia với không một căn tính, một tín nhiệm hay một cam kết. Nhiều người cho rằng người ta có thể là một "Kitô hữu tốt" mà không cần tham gia một cộng đoàn địa phương, nhưng Chúa không đồng ý như thế. Kinh Thánh đưa ra nhiều lý do thôi thúc người ta phải dấn thân, phải hoạt động trong tình giao hảo địa phương.

TẠI SAO BẠN CẦN MỘT GIA ĐÌNH GIÁO HỘI

Một gia đình Giáo hội nhìn nhận bạn như một tín hữu chân thực. Tôi không thể tuyên xưng mình đi theo Chúa Giêsu nếu tôi không cam kết vào bất cứ một nhóm môn đệ nào. Chúa Giêsu đã nói, "Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau" (Ga 13:35).

Khi chúng ta đến với nhau trong yêu thương như một gia đình Giáo hội từ các nguồn gốc khác nhau, chủng tộc, và hoàn cảnh xã hội, đó là chứng tá hùng hồn cho thế giới. Bạn không là Thân thể Chúa Kitô với một mình bạn. Bạn cần những Kitô hữu khác nữa để diễn tả điều đó. Cùng với nhau, không tách rời, chúng ta là Thân thể của Ngài.

Một gia đình Giáo hội dời chuyển bạn ra khỏi chỗ cô độc tập trung vào mình. Giáo hội địa phương là lớp học dậy cách thức sống hoà hợp trong gia đình Chúa. Đó là phòng thí nghiệm thực hành tình yêu không vị kỷ và sống thiện cảm với nhau. Như một thành phần tham dự, bạn học cách chăm lo cho người khác và chia sẻ những kinh nghiệm của người khác, "Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung" (1Cr 12:26). Chỉ trong giao tiếp đều hòa với các tín hữu bình thường, bất toàn, chúng ta mới có thể học được tình bạn thực sự và cảm nghiệm được chân lý Tân Ước là phải sống nối kết và phụ thuộc vào nhau.

Tình bạn Kinh Thánh là sống cam kết với nhau như chúng ta cam kết với Chúa Giêsu. Chúa ngưỡng vọng chúng ta trao cuộc sống chúng ta cho nhau. Nhiều Kitô hữu biết Gioan 3:16 và lại không ý thức 1 Gioan 3:16, "Đức Ki-tô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em." Đây là một loại tình yêu hiến tế mà Chúa mong đợi bạn biểu lộ ra cho các tín hữu khác - một thiện tâm muốn yêu thương họ theo cùng một cách thức như Chúa Giêsu yêu thương bạn.

Một gia đình Giáo hội giúp bạn phát triển bắp thịt tâm linh. Bạn sẽ không bao giờ lớn lên đến chỗ trưởng thành chỉ bằng những việc tham dự các nghi lễ phụng tự và là khách bàng quang thụ động. Chỉ có sự tham dự vào toàn thể đời sống của giáo hội địa phương mới xây dựng được bắp thịt tâm linh. Kinh Thánh dậy, "Nhờ mọi thứ gân mạch nuôi dưỡng và mỗi chi thể hoạt động theo chức năng của mình. Như thế Người làm cho toàn thân lớn lên và được xây dựng trong tình bác ái" (Ep 4:16).

Hơn năm mươi lần trong Tân Ước chữ "nhau" hoặc "lẫn nhau" được sử dụng. Chúng ta được truyền lệnh phải yêu thương nhau, cầu nguyện cho nhau, khích lệ nhau, nhắc bảo nhau, chúc mừng nhau, phục vụ nhau, dậy bảo nhau, chấp nhận nhau, vinh danh nhau, mang vác gánh nặng của nhau, tha thứ cho nhau, tuân phục nhau, tận tâm cho nhau và nhiều công việc chung khác. Đây là tư chất thành viên của Kinh Thánh! Đó là "những trách vụ gia đình" của bạn mà Chúa trông đợi bạn hoàn thành qua tình giao hảo địa phương. Bạn đang làm những việc này với ai?

Thật xem ra dễ dàng sống thánh thiện khi không có một ai khác chung quanh làm phương hại những sở thích của bạn, nhưng đó là sự thánh thiện lầm lạc và chưa được thử nghiệm. Sự cô đơn nuôi dưỡng thất vọng; thật dễ dàng phỉnh gạt mình khi suy nghĩ chúng ta trưởng thành nếu không có ai thách thức chúng ta. Sự trưởng thành thực sự được thể hiện nơi các mối tương quan.

Không những chúng ta cần Kinh Thánh để lớn lên, chúng ta còn cần các tín hữu khác. Chúng ta lớn lên mau hơn và cường tráng hơn nhờ học hỏi lẫn nhau và mang trách nhiệm với nhau. Khi người khác chia sẻ những gì Chúa dậy họ, tôi cũng được học hỏi và lớn lên.

Thân thể Chúa Kitô cần bạn. Chúa đóng một vai trò duy nhất cho bạn trong gia đình của Ngài. Đây có thể gọi là "mục vụ" của bạn và Chúa đã ban ơn cho bạn khi giao công việc này, "Ơn huệ tâm linh được ban cho mỗi người trong chúng ta như phương tiện giúp đỡ toàn thể Giáo hội" (1Cr 12:7).

Tình thông hiệp địa phương là nơi Chúa chỉ định cho bạn phải khám phá, phát triển, và sử dụng các khả năng của bạn. Bạn cũng có thể có một mục vụ rộng lớn hơn, nhưng đó là việc thêm vào cho công việc phục vụ của bạn nơi Giáo hội địa phương. Chúa Giêsu không hứa xây dựng mục vụ của bạn; Ngài đã hứa xây dựng Giáo hội của Ngài.

Bạn sẽ chia sẻ sứ mệnh của Chúa Giêsu trong thế giới. Khi Chúa Giêsu rảo bước trên trái đất, Thiên Chúa làm việc qua thân xác của Chúa Giêsu; ngày nay Ngài dùng thân hình huyền nhiệm của Ngài. Giáo hội là khí cụ của Chúa trên trái đất. Chúng ta không chỉ rập khuôn tình yêu Chúa bằng việc yêu thương nhau, chúng ta còn phải đem tình yêu thương ấy với nhau đến với phần còn lại của thế giới. Đây là một đặc ân vô song chúng ta được trao ban cùng với nhau. Là các chi thể của thân mình Chúa Kitô, chúng ta là tay, chân, mắt và trái tim của Ngài. Ngài làm việc qua chúng ta trong thế giới. Mỗi người chúng ta phải góp phần vào. Thánh Phaolô bảo chúng ta, "Chúng ta là tác phẩm của Thiên Chúa, chúng ta được dựng nên trong Đức Kitô Giêsu, để sống mà thực hiện công trình tốt đẹp Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta" (Ep 2:10).

Một gia đình Giáo hội sẽ giúp giữ bạn khỏi vấp ngã. Không một ai trong chúng ta thoát khỏi cám dỗ. Với cơ hội thuận tiện, bạn và tôi có thể phạm bất cứ tội nào. Chúa biết điều này, vì thế Ngài đã chỉ định chúng ta như các cá nhân phải gìn giữ nhau trong đường chính nẻo ngay. Kinh Thánh dậy, "Ngày ngày anh em hãy khuyên bảo nhau bao lâu còn được gọi là ngày hôm nay, kẻo có ai trong anh em ra cứng lòng vì bị tội lỗi lừa gạt" (Dt 3:13). "Bạn hãy lo chuyện của bạn đi" không phải là câu nói của một Kitô hữu. Chúng ta được mời gọi và truyền lệnh phải dấn thân vào đời sống của nhau. Nếu bạn biết một ai đó đang bỏ chạy tâm linh ngay bây giờ, trách nhiệm của bạn là phải đi theo họ và đem họ trở lại với tình giao hảo. Thánh Giacôbê bảo chúng ta, "Nếu có người nào trong anh em lạc xa chân lý và có ai đưa người ấy trở về" (Gc 5:19).

Một phước lộc liên hệ khác của Giáo hội địa phương đó là cung ứng sự che chở tâm linh của những vị lãnh đạo lành thánh. Chúa ban cho những vị lãnh đạo chủ chiên trách nhiệm phải canh chừng, bảo vệ, bênh đỡ và chăm sóc sự an sinh tâm linh của bầy chiên. Chúng ta được dậy bảo, "Họ chăm sóc linh hồn anh em như những người sẽ phải trả lẽ với Thiên Chúa" (Dt 13:17).

Satan yêu thích các tín hữu tách lìa, rời xa khỏi đời sống của Nhiệm Thể, cô lập khỏi gia đình Chúa và không tin cậy các vị lãnh đạo tinh thần, vì hắn biết họ không được bảo vệ và bất lực trước các thủ đoạn của hắn.

TẤT CẢ TRONG GIÁO HỘI

Trong cuốn sách của tôi The Purpose-Driven Church, tôi cắt nghĩa cách thức sống là phần tử của một Giáo hội lành mạnh, đó là điều chính yếu để sống một đời sống tốt lành. Tôi hy vọng bạn cũng sẽ đọc cuốn sách ấy, vì nó giúp bạn hiểu cách thức Chúa đã thiết kế Giáo hội của Ngài một cách đặc biệt, để giúp bạn hoàn thành năm mục đích Ngài đã đặt ra cho cuộc đời bạn. Ngài đã tạo dựng Giáo hội để giúp bạn đạt được năm nhu cầu thâm sâu nhất: mục đích để sống, những người chúng ta cùng chung sống, những nguyên tắc để sống theo, một nghề nghiệp để thể hiện và một sức mạnh để tiếp tục sống. Không có một chỗ nào khác trên mặt đất bạn có thể tìm thấy tất cả năm lợi ích này tụ lại một chỗ.

Các mục đích của Chúa cho Giáo hội của Ngài đồng dạng với năm mục đích Ngài dành cho bạn. Thờ phượng giúp bạn tập trung vào Chúa; tình giao hảo giúp bạn đối đầu với các vấn đề cuộc sống; sứ vụ giúp kiên vững đức tin của bạn; mục vụ giúp tìm ra các tài năng của bạn; loan báo Tin Mừng giúp bạn hoàn thành sứ mệnh của bạn. Không có gì khác nữa trên mặt đất này giống như Giáo hội.

BẠN CHỌN LỰA

Bất cứ khi nào một đứa trẻ sinh ra, đương nhiên nó trở thành một phần tử trong gia đình thế giới loài người. Nhưng đức trẻ này cũng cần trở thành một phần tử trong gia đình riêng biệt để nhận lấy sự nuôi nấng, săn sóc và lớn lên mạnh khỏe. Cũng xẩy ra đúng thế về mặt tâm linh. Khi bạn được tái sinh, bạn cũng tự động trở thành một phần tử trong gia đình rộng lớn của Chúa, nhưng bạn cũng cần trở thành một phần tử của gia đình địa phương của Chúa.

Sự khác biệt giữa người đến dự lễ và phần tử của Giáo hội chính là sự dấn thân. Người dự lễ là khách đến quan sát bên ngoài, trong khi các phần tử dấn thân trong mục vụ. Người dự lễ là khách tiêu thụ, các phần tử là người đóng góp. Người dự lễ mong muốn các phước lộc của Giáo hội với không chia sẻ trách nhiệm. Họ giống như những cặp tình nhân muốn chung sống với nhau nhưng không cam kết với nhau như trong hôn nhân.

Tại sao lại quan trọng tham dự vào một gia đình Giáo hội địa phương? Bởi vì điều này chứng tỏ bạn cam kết với các anh chị em tinh thần trong thực tế, chứ không chỉ trong lý thuyết. Chúa muốn bạn yêu thương những con người thật sự, chứ không pai những con người lý tưởng. Bạn có thể dùng tời giờ đi tìm kiếm một Giáo hội hoàn hảo, nhưng sẽ chẳng bao giờ bạn tìm được cả. Bạn được mời gọi yêu thương các tội nhân bất toàn giống như Chúa.

Trong Công vụ Tông đồ, các tín hữu tại Giêrusalem rất đặc biệt trong những dấn thân cho nhau. Họ cống hiến cho tình thân hữu. Kinh Thánh nói rõ, "Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng" (Cv 2:42). Chúa mong muốn bạn cũng dấn thân như vậy ngày hôm nay.

Đời sống Kitô hữu hơn là một dấn thân cho Chúa Kitô, nó còn bao hàm một dấn thân cho các Kitô hữu khác nữa. Các Kitô hữu tại Macêđonia đã hiểu điều này. "Họ đã vượt quá điều chúng tôi mong ước là tự hiến mình phụng sự Chúa trước, rồi phục vụ chúng tôi theo ý Thiên Chúa" (2Cr 8:5). Tham gia làm thành viên của Giáo hội địa phương là bước tự nhiên một khi bạn trở thành con cái Chúa. Bạn trở nên một Kitô hữu do cam kết chính bạn với Chúa Kitô, nhưng bạn trở thành phần tử Giáo hội do cam kết chính bạn cho một nhóm tín hữu riêng biệt. Quyết định đầu tiên đem đến ơn cứu độ, quyết định thứ hai đem đến tình thân hữu.

NGÀY MƯỜI BẨY
SUY TƯ VỀ MỤC ĐÍCH CỦA TÔI

Câu Suy tư: Tôi được mời gọi thuộc về, chứ không chỉ tin tưởng.

Câu Ghi nhớ: "Trong Chúa Kitô chúng ta là nhiều thành phần tạo nên một thân thể, và mỗi thành phần thuộc về tất cả các thành phần khác."
Roma 12:5

Câu hỏi Nghiền ngẫm: Mức độ dấn thân trong Giáo hội địa phương của tôi chứng tỏ tôi yêu thương và cam kết với gia đình Chúa?

0 Comments:

Post a Comment

<< Home